Bạn có bao giờ đi dạo trên những con phố sôi động của Sài Gòn hay Hà Nội, rồi chợt dừng chân trước một màn biểu diễn đầy ngẫu hứng không? Từ những điệu nhảy Kpop tràn đầy năng lượng trên Phố đi bộ Nguyễn Huệ đến những bản acoustic mộc mạc bên Hồ Gươm, các nghệ sĩ đường phố đã và đang thổi hồn vào nhịp sống đô thị, mang đến những khoảnh khắc giải trí tuyệt vời cho chúng ta mỗi ngày.
Nhưng bạn có bao giờ tự hỏi, những người nghệ sĩ tài năng ấy được bảo vệ như thế nào khi trình diễn công khai không? Gần đây, với sự phát triển mạnh mẽ của nghệ thuật đường phố, mình nhận thấy những câu chuyện về quyền lợi, bản quyền và cả những quy định pháp luật đang ngày càng trở nên phức tạp và cần được quan tâm đúng mức.
Không ít lần, mình nghe được những tranh cãi về việc xin phép biểu diễn, kiểm soát nội dung hay thậm chí là những vấn đề liên quan đến văn hóa ứng xử nơi công cộng, mà nếu không khéo, sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến sự nghiệp của họ.
Trong bối cảnh công nghệ và xã hội thay đổi nhanh chóng như hiện nay, việc đảm bảo một môi trường lành mạnh, công bằng cho các nghệ sĩ không chỉ là trách nhiệm mà còn là yếu tố then chốt để nghệ thuật đường phố tiếp tục thăng hoa và giữ vững vị trí trong lòng công chúng.
Làm sao để chúng ta vừa khuyến khích sự sáng tạo tự do, vừa gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp? Cá nhân mình tin rằng, việc hiểu rõ và có những giải pháp thiết thực để bảo vệ quyền lợi của họ là điều vô cùng cần thiết, để những giai điệu, những màn trình diễn tuyệt vời này mãi là niềm tự hào của thành phố chúng ta.
Hãy cùng tìm hiểu rõ hơn trong bài viết dưới đây nhé!
Khi tài năng đường phố cần được công nhận và bảo vệ

Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác lần đầu tiên xem một nhóm bạn trẻ trình diễn hip-hop cực “chất” ngay giữa lòng Sài Gòn. Năng lượng, sự đam mê toát ra từ họ khiến cả con phố như bừng sáng.
Nhưng sau màn trình diễn ấy, mình lại nghe loáng thoáng về việc họ bị nhắc nhở, thậm chí là gặp rắc rối với chính quyền địa phương vì “biểu diễn không phép”.
Thật lòng mà nói, điều này khiến mình rất trăn trở. Nghệ sĩ đường phố không chỉ mang đến niềm vui, sự thư giãn cho cộng đồng mà còn góp phần làm phong phú thêm đời sống văn hóa đô thị.
Họ là những người kể chuyện bằng âm nhạc, bằng điệu múa, bằng những nét vẽ đầy sáng tạo. Vậy mà, quyền lợi cơ bản của họ, từ việc được tự do thể hiện bản thân đến việc được bảo vệ trước những định kiến hay rào cản pháp lý, dường như vẫn còn là một khoảng trống lớn cần được lấp đầy.
Cá nhân mình tin rằng, một khi xã hội công nhận và bảo vệ đúng mức giá trị của họ, nghệ thuật đường phố mới thực sự phát triển bền vững và thăng hoa. Chúng ta cần những quy định rõ ràng, vừa tạo điều kiện cho sự sáng tạo, vừa đảm bảo trật tự công cộng, chứ không phải là những rào cản khiến họ nản lòng.
Giá trị của sự công nhận
Việc được công nhận không chỉ là một danh xưng, mà đó còn là nguồn động viên to lớn giúp các nghệ sĩ đường phố có thêm động lực để cống hiến. Mình từng trò chuyện với một bạn nghệ sĩ vẽ chân dung ở phố đi bộ Hà Nội, bạn ấy tâm sự rằng điều hạnh phúc nhất không phải là kiếm được tiền, mà là khi những bức tranh của mình được mọi người trầm trồ khen ngợi, được khách hàng trân trọng.
Đó là khoảnh khắc mà họ cảm thấy tài năng của mình được nhìn nhận, được đánh giá đúng mực. Nếu các cấp chính quyền, các tổ chức văn hóa có thể đưa ra những chính sách hỗ trợ, công nhận chính thức hơn, ví dụ như cấp phép biểu diễn dễ dàng hơn hoặc thậm chí là tổ chức các festival nghệ thuật đường phố định kỳ, mình tin chắc rằng chất lượng nghệ thuật sẽ được nâng cao đáng kể.
Điều này không chỉ có lợi cho nghệ sĩ mà còn nâng tầm hình ảnh văn hóa của các thành phố lớn.
Bảo vệ quyền biểu diễn tự do
Tự do biểu diễn là một trong những quyền cơ bản của người nghệ sĩ. Tuy nhiên, ở Việt Nam, việc này đôi khi vẫn còn gặp nhiều rào cản hành chính. Mình biết có nhiều nghệ sĩ trẻ, vì đam mê mà sẵn sàng chấp nhận những rủi ro khi biểu diễn “chui”, chỉ mong mang được tiếng hát, điệu đàn của mình đến với công chúng.
Vấn đề không nằm ở việc họ cố tình làm trái luật, mà là vì quy trình xin phép đôi khi quá phức tạp, rườm rà, khiến họ nản chí. Việc đơn giản hóa các thủ tục hành chính, cung cấp thông tin rõ ràng về các khu vực được phép biểu diễn, thậm chí là quy định những “điểm nóng” nghệ thuật cố định sẽ giúp ích rất nhiều.
Nó không chỉ bảo vệ nghệ sĩ khỏi những rắc rối pháp lý không đáng có mà còn tạo ra một môi trường minh bạch, công bằng hơn cho tất cả mọi người.
Những thách thức pháp lý và giải pháp cần thiết
Không thể phủ nhận rằng, bên cạnh sự tự do và ngẫu hứng, nghệ thuật đường phố cũng cần nằm trong một khuôn khổ nhất định để đảm bảo trật tự công cộng và văn minh đô thị.
Bản thân mình cũng từng chứng kiến những trường hợp biểu diễn quá ồn ào, gây cản trở giao thông hay thậm chí là nội dung không phù hợp với thuần phong mỹ tục.
Đây chính là lúc vai trò của luật pháp và các quy định trở nên cực kỳ quan trọng. Tuy nhiên, vấn đề là làm sao để các quy định đó không trở thành “gông cùm” mà vẫn khuyến khích sự sáng tạo.
Hiện tại, có vẻ như chúng ta vẫn còn khá lúng túng trong việc xây dựng một hành lang pháp lý đủ linh hoạt và thực tế cho loại hình nghệ thuật đặc biệt này.
Việc thiếu vắng những quy định cụ thể, rõ ràng về quyền và nghĩa vụ của nghệ sĩ đường phố khiến họ dễ rơi vào thế bị động, hoặc thậm chí là bị lợi dụng.
Mình nghĩ, cần có một sự đối thoại cởi mở hơn giữa cơ quan quản lý, nghệ sĩ và cộng đồng để tìm ra tiếng nói chung, từ đó xây dựng những quy chế phù hợp nhất.
Quy định về tiếng ồn và không gian
Một trong những vấn đề đau đầu nhất mà mình thấy là việc kiểm soát tiếng ồn và không gian biểu diễn. Một ban nhạc rock cực đỉnh có thể làm rung chuyển cả một khu phố, nhưng nếu họ chơi quá khuya hoặc âm thanh vượt quá ngưỡng cho phép, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cư dân xung quanh.
Điều này không chỉ gây mâu thuẫn giữa nghệ sĩ và người dân mà còn dễ dẫn đến việc cấm đoán hoàn toàn. Thay vì cấm, chúng ta có thể quy hoạch những khu vực cụ thể, có giờ giấc biểu diễn rõ ràng và giới hạn âm lượng cho phép.
Ở một số thành phố lớn trên thế giới, họ có những “khu vực tự do biểu diễn” riêng biệt, nơi nghệ sĩ có thể thoải mái sáng tạo mà không lo bị làm phiền, đồng thời vẫn đảm bảo quyền lợi của người dân.
Đó là một mô hình rất đáng để chúng ta học hỏi và áp dụng.
Vấn đề bản quyền trong nghệ thuật đường phố
Bản quyền là một câu chuyện phức tạp hơn nhiều, đặc biệt là khi các tác phẩm nghệ thuật đường phố ngày càng được ghi lại và chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội.
Bạn mình, một nghệ sĩ vẽ graffiti, từng rất buồn khi thấy tác phẩm tâm huyết của mình bị chụp ảnh, đưa lên các trang thương mại mà không hề xin phép hay đề tên tác giả.
Điều này không chỉ ảnh hưởng đến quyền lợi vật chất mà còn là sự tôn trọng đối với công sức và trí tuệ của người nghệ sĩ. Các quy định về bản quyền hiện hành cần được cập nhật và áp dụng linh hoạt hơn với nghệ thuật đường phố, đặc biệt là trong kỷ nguyên số.
Có thể xem xét việc tạo ra các cơ chế đăng ký đơn giản, miễn phí cho nghệ sĩ đường phố, giúp họ dễ dàng bảo vệ tác phẩm của mình trước nguy cơ bị sao chép hoặc lợi dụng trái phép.
Bản quyền và giá trị sáng tạo: Tiếng nói của người nghệ sĩ
Trong thế giới nghệ thuật đường phố, nơi mà sự ngẫu hứng và tự do là yếu tố cốt lõi, vấn đề bản quyền lại càng trở nên nhạy cảm. Mình hiểu rằng, nhiều nghệ sĩ chỉ muốn chia sẻ tài năng của mình, không quá nặng nề về chuyện tiền bạc.
Nhưng điều đó không có nghĩa là công sức và chất xám của họ có thể bị lợi dụng một cách dễ dàng. Một điệu nhảy độc đáo, một bài hát tự sáng tác, hay một bức tranh tường ấn tượng, tất cả đều là thành quả của quá trình lao động nghệ thuật miệt mài.
Khi những tác phẩm này bị sao chép, thương mại hóa mà không có sự cho phép của tác giả, đó không chỉ là sự vi phạm pháp luật mà còn là một cú đánh vào tinh thần sáng tạo của họ.
Mình đã từng chứng kiến một nghệ sĩ hát rong, bài hát do anh tự sáng tác, sau đó được một ca sĩ nổi tiếng sử dụng mà không hề đề cập đến nguồn gốc. Cảm giác bất lực và tức giận đó thật khó tả.
Bảo vệ tác phẩm giữa dòng chảy đô thị
Thật khó để bảo vệ một tác phẩm nghệ thuật đường phố khi nó “sống” giữa không gian công cộng. Một bức vẽ graffiti có thể bị xóa, một màn trình diễn có thể chỉ diễn ra trong vài phút rồi biến mất.
Vậy làm sao để xác định quyền sở hữu? Đây là một câu hỏi lớn mà các nhà làm luật cần phải cân nhắc kỹ lưỡng. Mình nghĩ, việc tạo ra một nền tảng kỹ thuật số hoặc một cơ chế đăng ký đơn giản, nơi nghệ sĩ có thể ghi lại và xác minh tác phẩm của mình (ví dụ: quay video, chụp ảnh và ghi ngày giờ) có thể là một giải pháp ban đầu.
Điều này sẽ tạo cơ sở để họ có thể bảo vệ quyền lợi của mình khi có tranh chấp xảy ra.
Khuyến khích sự sáng tạo có trách nhiệm
Mặc dù bản quyền là quan trọng, nhưng mình tin rằng tinh thần tự do vẫn là linh hồn của nghệ thuật đường phố. Chúng ta cần tìm một điểm cân bằng, nơi mà nghệ sĩ có thể tự do sáng tạo mà không lo bị hạn chế bởi những quy định quá cứng nhắc, đồng thời vẫn được bảo vệ.
Việc giáo dục cộng đồng về tầm quan trọng của bản quyền, cũng như khuyến khích các nghệ sĩ chủ động tìm hiểu và bảo vệ tác phẩm của mình là rất cần thiết.
Các tổ chức văn hóa, hội nghệ sĩ có thể đóng vai trò trung gian, cung cấp tư vấn pháp lý miễn phí hoặc hỗ trợ nghệ sĩ trong các vụ kiện liên quan đến bản quyền.
Đó là cách chúng ta vừa bảo vệ giá trị sáng tạo, vừa thúc đẩy một nền nghệ thuật đường phố lành mạnh và phát triển.
Văn hóa ứng xử nơi công cộng: Giới hạn nào cho sự tự do?
Mình là một người rất yêu thích sự sôi động của nghệ thuật đường phố, nhưng cũng phải thừa nhận rằng đôi khi, ranh giới giữa tự do biểu diễn và việc ảnh hưởng đến người khác khá mong manh.
Có lần, mình đi ngang Hồ Gươm, thấy một nhóm nhảy biểu diễn cực kỳ máu lửa, khán giả cũng vây kín cả một đoạn vỉa hè. Mặc dù rất cuốn hút, nhưng nó lại gây cản trở khá nhiều cho những người đi bộ qua lại.
Hay chuyện tiếng ồn, có những đêm khuya, tiếng nhạc từ các nhóm hát vẫn vang vọng, ảnh hưởng đến giấc ngủ của người dân xung quanh. Những trường hợp như vậy không chỉ tạo ra ấn tượng xấu về nghệ thuật đường phố mà còn dễ dẫn đến những quy định cấm đoán hoặc hạn chế gắt gao hơn từ phía chính quyền.
Để nghệ thuật đường phố thực sự được đón nhận và tồn tại lâu dài, mỗi nghệ sĩ cần phải ý thức được trách nhiệm của mình đối với không gian công cộng và những người xung quanh.
Tinh thần tự giác và tôn trọng cộng đồng
Điều cốt lõi để duy trì một môi trường biểu diễn lành mạnh chính là tinh thần tự giác của nghệ sĩ và sự tôn trọng đối với cộng đồng. Mình nghĩ, việc tự đặt ra những giới hạn cho bản thân, như chọn địa điểm phù hợp, kiểm soát âm lượng, không gây cản trở giao thông hay giữ gìn vệ sinh chung, sẽ giúp nghệ thuật đường phố được nhìn nhận một cách tích cực hơn.
Khi nghệ sĩ thể hiện sự chuyên nghiệp và tôn trọng người khác, họ sẽ nhận lại được sự ủng hộ và yêu mến từ công chúng. Ngược lại, những hành vi thiếu ý thức có thể khiến họ mất đi sự đồng cảm, thậm chí là bị tẩy chay.
Cộng đồng cũng nên được khuyến khích tham gia vào việc tạo ra các quy tắc ứng xử, để mọi người cùng có trách nhiệm trong việc xây dựng một không gian văn hóa chung.
Đồng bộ hóa quy tắc ứng xử với pháp luật
Để những quy tắc ứng xử không chỉ dừng lại ở lời kêu gọi, mình tin rằng cần có sự đồng bộ hóa với các quy định pháp luật. Tức là, những hành vi gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự công cộng hoặc xâm phạm quyền lợi của người khác cần phải có chế tài xử lý rõ ràng.
Tuy nhiên, điều quan trọng là các chế tài này phải được áp dụng một cách công bằng, minh bạch và có tính răn đe, chứ không phải là những hình phạt chung chung, tùy tiện.
Đồng thời, cần có các kênh để người dân có thể phản ánh, đóng góp ý kiến một cách dễ dàng khi gặp phải các vấn đề liên quan đến biểu diễn đường phố. Mục tiêu cuối cùng là tạo ra một môi trường nơi mọi người đều cảm thấy thoải mái, được tôn trọng và có thể tận hưởng vẻ đẹp của nghệ thuật.
Hỗ trợ cộng đồng và vai trò của các tổ chức

Nghệ thuật đường phố không thể tồn tại và phát triển mạnh mẽ nếu thiếu đi sự hỗ trợ từ cộng đồng và các tổ chức xã hội. Cá nhân mình luôn tin rằng, “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”.
Từng có lần, mình tham gia một sự kiện quyên góp nhỏ để giúp đỡ một nhóm nghệ sĩ đường phố gặp khó khăn trong việc mua sắm nhạc cụ mới. Chứng kiến sự đoàn kết và tấm lòng của mọi người, mình thấy thật ấm áp.
Những sự hỗ trợ như vậy, dù là nhỏ nhất, cũng có thể tạo nên sự khác biệt lớn trong cuộc sống và sự nghiệp của họ. Các tổ chức phi lợi nhuận, các hội nhóm nghệ thuật, hay thậm chí là các doanh nghiệp tư nhân, đều có vai trò quan trọng trong việc tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho nghệ sĩ đường phố.
Nguồn lực và cơ hội phát triển
Một trong những thách thức lớn nhất mà nghệ sĩ đường phố phải đối mặt là thiếu thốn về nguồn lực. Không phải ai cũng có điều kiện để mua sắm thiết bị chuyên nghiệp, hay có cơ hội được đào tạo bài bản.
Đây chính là lúc các tổ chức có thể vào cuộc. Mình từng nghe về một dự án ở TP.HCM, nơi các tình nguyện viên thu gom nhạc cụ cũ, sửa chữa và tặng lại cho các bạn trẻ có đam mê nhưng hoàn cảnh khó khăn.
Những chương trình như thế này không chỉ cung cấp công cụ mà còn mở ra cơ hội cho nhiều tài năng mới. Ngoài ra, việc tổ chức các buổi workshop, lớp học miễn phí về kỹ năng biểu diễn, kiến thức pháp luật hay cách quảng bá bản thân trên mạng xã hội cũng sẽ giúp nghệ sĩ đường phố nâng cao trình độ và khả năng thích nghi trong bối cảnh xã hội hiện đại.
Xây dựng mạng lưới hỗ trợ
Một mạng lưới hỗ trợ vững chắc có thể giúp nghệ sĩ đường phố kết nối với nhau, chia sẻ kinh nghiệm và cùng nhau vượt qua khó khăn. Mình thấy có nhiều nhóm nghệ sĩ tự phát, họ thường xuyên gặp gỡ, tập luyện cùng nhau và hỗ trợ nhau trong các buổi biểu diễn.
Điều này rất tuyệt vời! Các tổ chức có thể hỗ trợ bằng cách tạo ra các nền tảng trực tuyến, diễn đàn, hoặc tổ chức các buổi gặp mặt định kỳ để họ có thể giao lưu, học hỏi.
Hơn nữa, việc kết nối nghệ sĩ đường phố với các sự kiện văn hóa, các festival âm nhạc lớn cũng là một cách để họ có cơ hội thể hiện tài năng trước đông đảo công chúng, từ đó mở rộng con đường sự nghiệp của mình.
Xây dựng môi trường trình diễn bền vững: Ước mơ của mọi nghệ sĩ
Khi nói về nghệ thuật đường phố, mình luôn hình dung về một tương lai tươi sáng, nơi mà mỗi góc phố đều có thể trở thành sân khấu, nơi tài năng được tỏa sáng và mọi người đều tìm thấy niềm vui.
Để đạt được điều đó, việc xây dựng một môi trường trình diễn bền vững là vô cùng cần thiết. Điều này không chỉ đòi hỏi sự chung tay từ phía chính quyền, cộng đồng mà còn là sự chủ động từ chính bản thân người nghệ sĩ.
Mình từng xem một bộ phim tài liệu về nghệ sĩ đường phố ở Châu Âu, nơi họ có những khu vực được quy hoạch riêng, có sự hỗ trợ về âm thanh, ánh sáng và thậm chí là có cả quỹ hỗ trợ từ thành phố.
Đó thực sự là một ước mơ mà bất kỳ nghệ sĩ đường phố Việt Nam nào cũng muốn chạm tới. Một môi trường bền vững không chỉ là nơi họ có thể kiếm sống mà còn là nơi họ được sống trọn vẹn với đam mê, được cống hiến và nhận lại sự trân trọng xứng đáng.
Hợp tác giữa chính quyền và nghệ sĩ
Để môi trường bền vững thành hiện thực, sự hợp tác chặt chẽ giữa chính quyền và nghệ sĩ là yếu tố then chốt. Thay vì chỉ ban hành các quy định một chiều, các cơ quan chức năng nên mở rộng kênh đối thoại, lắng nghe ý kiến từ chính những người trong cuộc.
Mình tin rằng, khi nghệ sĩ cảm thấy tiếng nói của mình được lắng nghe và tôn trọng, họ sẽ chủ động hơn trong việc tuân thủ các quy định và đóng góp vào việc xây dựng một môi trường biểu diễn tốt đẹp.
Các chính sách hỗ trợ cần được xây dựng dựa trên thực tế, có tính khả thi và linh hoạt. Ví dụ, việc tạo ra các “giấy phép biểu diễn đơn giản” hoặc các “điểm biểu diễn thử nghiệm” có thể giúp cả hai bên cùng đánh giá và điều chỉnh.
Đầu tư vào không gian và hạ tầng
Một môi trường bền vững không thể thiếu đi sự đầu tư vào không gian và hạ tầng. Mình từng nghĩ, sẽ tuyệt vời biết bao nếu những khu vực công cộng như công viên, quảng trường, phố đi bộ được trang bị thêm các ổ điện an toàn, hệ thống chiếu sáng cơ bản hay thậm chí là những tấm chắn âm thanh nhỏ gọn.
Những tiện ích này, dù nhỏ, nhưng có thể tạo ra sự khác biệt lớn, giúp nghệ sĩ có điều kiện biểu diễn tốt hơn và thu hút khán giả đông đảo hơn. Việc quy hoạch các “trung tâm nghệ thuật đường phố” hoặc “khu phố nghệ sĩ” với đầy đủ tiện nghi cũng là một ý tưởng đáng để cân nhắc.
Điều này không chỉ tạo ra điểm nhấn du lịch mà còn là minh chứng cho thấy sự quan tâm và đầu tư của xã hội vào nghệ thuật đường phố.
| Khía cạnh | Quyền lợi của Nghệ sĩ Đường phố | Nghĩa vụ của Nghệ sĩ Đường phố |
|---|---|---|
| Biểu diễn | Được quyền tự do thể hiện tài năng tại các khu vực công cộng được phép (theo quy định). | Tuân thủ quy định về giờ giấc, địa điểm, âm lượng, không gây cản trở giao thông và ảnh hưởng đến trật tự công cộng. |
| Tác phẩm | Quyền sở hữu trí tuệ, bản quyền đối với các tác phẩm tự sáng tác (âm nhạc, hội họa, biểu diễn). | Đảm bảo nội dung biểu diễn lành mạnh, phù hợp với thuần phong mỹ tục, không vi phạm pháp luật. |
| Thu nhập | Được quyền nhận thù lao, tiền đóng góp tự nguyện từ khán giả. | Không ép buộc khán giả đóng góp, không gây phiền hà hay trục lợi. |
| Hỗ trợ | Được hỗ trợ về thông tin, tư vấn pháp lý từ các tổ chức liên quan. | Tự giác tìm hiểu và tuân thủ các quy định của pháp luật địa phương. |
| Phát triển | Được tham gia các hoạt động cộng đồng, sự kiện văn hóa để quảng bá tài năng. | Liên tục trau dồi kỹ năng, nâng cao chất lượng biểu diễn để phục vụ công chúng tốt hơn. |
Công nghệ và bản quyền: Những cơ hội mới cho nghệ sĩ đường phố
Thế giới đang thay đổi nhanh chóng, và công nghệ là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta, kể cả với nghệ sĩ đường phố. Mình đã thấy rất nhiều bạn trẻ tận dụng mạng xã hội để quảng bá các buổi biểu diễn của mình, hoặc livestream trực tiếp từ góc phố để những người không thể đến xem vẫn có thể thưởng thức.
Đây là một điều vô cùng tuyệt vời, bởi nó không chỉ mở rộng đối tượng khán giả mà còn tạo ra những cơ hội mới để kiếm tiền và bảo vệ bản quyền. Tuy nhiên, mặt trái của nó là việc sao chép, sử dụng trái phép các tác phẩm nghệ thuật cũng trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.
Làm sao để công nghệ vừa là công cụ hỗ trợ đắc lực, vừa là “lá chắn” bảo vệ cho người nghệ sĩ? Đó là câu hỏi mà mình nghĩ chúng ta cần phải giải đáp để nghệ thuật đường phố không chỉ tồn tại mà còn thăng hoa trong kỷ nguyên số.
Tận dụng sức mạnh của nền tảng số
Các nền tảng số như YouTube, TikTok, Facebook đã trở thành “sân khấu” thứ hai không giới hạn cho nghệ sĩ đường phố. Mình từng thấy một bạn chơi đàn guitar cực hay, chỉ sau một đêm livestream trên TikTok mà kênh của bạn ấy đã có hàng trăm nghìn lượt theo dõi.
Từ đó, bạn nhận được nhiều lời mời biểu diễn hơn, thậm chí còn bán được các sản phẩm âm nhạc của mình. Điều này chứng tỏ tiềm năng rất lớn của việc kết hợp nghệ thuật đường phố với công nghệ.
Các nghệ sĩ nên chủ động xây dựng thương hiệu cá nhân trên các nền tảng này, đăng tải các video biểu diễn chất lượng cao, tương tác với khán giả và thậm chí là nhận quyên góp trực tuyến.
Điều này không chỉ giúp họ có thêm thu nhập mà còn tạo ra một hồ sơ kỹ thuật số vững chắc để chứng minh quyền sở hữu tác phẩm của mình.
Công nghệ blockchain và bảo vệ bản quyền
Một trong những giải pháp tiềm năng cho vấn đề bản quyền trong kỷ nguyên số mà mình rất quan tâm là công nghệ blockchain. Mình từng đọc một bài báo về việc các nghệ sĩ đang thử nghiệm việc “mã hóa” tác phẩm của mình dưới dạng NFT (Non-Fungible Token) để đảm bảo tính độc nhất và quyền sở hữu.
Nghe có vẻ phức tạp, nhưng về cơ bản, nó có thể giúp nghệ sĩ tạo ra một “chứng chỉ số” không thể giả mạo cho tác phẩm của mình. Dù vẫn còn nhiều thử nghiệm, nhưng mình tin rằng trong tương lai, công nghệ này có thể cung cấp một lớp bảo vệ mạnh mẽ hơn cho bản quyền của nghệ sĩ đường phố, đặc biệt là với các tác phẩm số hóa như video, nhạc số hay hình ảnh.
Việc nghiên cứu và ứng dụng những công nghệ tiên tiến như vậy có thể mở ra một kỷ nguyên mới cho việc bảo vệ quyền lợi của người nghệ sĩ.
Lời kết
Hành trình đi tìm tiếng nói và sự công nhận cho nghệ thuật đường phố ở Việt Nam mình có lẽ vẫn còn dài, nhưng mình tin rằng những hạt mầm đam mê vẫn đang nảy nở mạnh mẽ. Điều mình muốn gửi gắm nhất là, dù ở bất cứ vị trí nào, từ người nghệ sĩ, khán giả, cho đến các nhà quản lý, chúng ta hãy cùng nhau xây dựng một môi trường văn hóa thực sự cởi mở, nơi tài năng được trân trọng và những giá trị sáng tạo được bảo vệ. Bởi lẽ, mỗi màn trình diễn, mỗi nét vẽ trên phố không chỉ là giải trí mà còn là một phần hồn của thành phố, làm cho cuộc sống này thêm muôn màu, ý nghĩa.
Những thông tin hữu ích bạn nên biết
1. Nếu bạn là một nghệ sĩ đường phố hoặc đang có ý định thử sức, hãy chủ động tìm hiểu thật kỹ các quy định của chính quyền địa phương về địa điểm, thời gian và các điều kiện biểu diễn. Việc này giúp bạn tránh được những rắc rối không đáng có và thể hiện sự chuyên nghiệp của mình.
2. Trong thời đại công nghệ, đừng ngần ngại tận dụng điện thoại thông minh để quay lại, chụp ảnh các buổi biểu diễn và tác phẩm của mình. Đây không chỉ là cách để lưu giữ kỷ niệm, quảng bá hình ảnh mà còn là bằng chứng hữu hiệu để bảo vệ bản quyền của bạn khi cần thiết.
3. Hãy chủ động kết nối với các nhóm, hội nghệ sĩ đường phố khác. Chia sẻ kinh nghiệm, học hỏi lẫn nhau và cùng nhau tìm kiếm cơ hội sẽ giúp bạn phát triển hơn rất nhiều, đồng thời cảm thấy mình không đơn độc trên con đường nghệ thuật.
4. Luôn giữ thái độ tôn trọng đối với không gian công cộng và những người xung quanh. Kiểm soát âm lượng, không gây cản trở giao thông hay làm mất vệ sinh là những điều cơ bản nhưng vô cùng quan trọng để nhận được sự yêu mến và ủng hộ từ cộng đồng.
5. Dù tài năng của bạn có đến đâu, việc không ngừng học hỏi, trau dồi kỹ năng và thử nghiệm những cái mới là điều cần thiết. Nghệ thuật đường phố luôn biến đổi, và việc giữ cho mình sự tươi mới, sáng tạo sẽ giúp bạn luôn thu hút khán giả.
Tóm tắt những điểm quan trọng
Để nghệ thuật đường phố thực sự thăng hoa, chúng ta cần một hành lang pháp lý linh hoạt và rõ ràng, vừa tạo điều kiện cho sự sáng tạo, vừa đảm bảo trật tự chung. Sự công nhận từ cộng đồng và chính quyền là nguồn động lực lớn, cùng với đó là ý thức tự giác và tinh thần trách nhiệm của mỗi nghệ sĩ. Cuối cùng, việc tận dụng công nghệ và xây dựng một mạng lưới hỗ trợ vững chắc sẽ giúp nghệ sĩ đường phố không chỉ sống được với đam mê mà còn phát triển bền vững, mang lại những giá trị văn hóa độc đáo cho đô thị.
Câu Hỏi Thường Gặp (FAQ) 📖
Hỏi: Nghệ sĩ đường phố có cần xin giấy phép hay thông báo khi biểu diễn ở nơi công cộng không?
Đáp: Ôi, câu hỏi này mình nhận được nhiều lắm luôn đó! Có vẻ như đây là băn khoăn chung của rất nhiều bạn trẻ muốn thử sức với nghệ thuật đường phố. Thật ra, theo quy định hiện hành ở Việt Nam, đặc biệt là Nghị định số 144/2020/NĐ-CP có hiệu lực từ đầu năm 2021, việc tổ chức biểu diễn nghệ thuật quần chúng ngoài phạm vi nội bộ (như ở các quán cafe hay sự kiện riêng tư) không cần phải xin giấy phép đâu nhé.
Thay vào đó, chúng ta chỉ cần gửi thông báo bằng văn bản về mục đích, nội dung chương trình, thời gian và địa điểm biểu diễn đến Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch (Sở VH-TT&DL) của địa phương nơi mình muốn biểu diễn, ít nhất 5 ngày làm việc trước khi diễn ra là được.
Tuy nhiên, mình phải chia sẻ một chút kinh nghiệm thực tế là, dù luật có vẻ “thoáng” hơn, nhưng ở một số khu vực đặc biệt như Phố đi bộ Hồ Gươm (Hà Nội) hay Phố đi bộ Nguyễn Huệ (TP.HCM), các cơ quan quản lý vẫn có những quy định riêng.
Chẳng hạn, ở Hồ Hoàn Kiếm, mọi hoạt động văn hóa, nghệ thuật đều phải tuân thủ Quyết định số 21/2022/QĐ-UBND của UBND TP. Hà Nội, yêu cầu phải xin phép hoặc thông báo đến Sở VH-TT&DL Hà Nội.
Mình nhớ có lần đọc báo, thấy trường hợp một bạn nhỏ chơi violin hay ca sĩ Tuấn Hưng biểu diễn tại ban công nhà riêng gần phố đi bộ cũng từng gặp rắc rối vì chuyện này.
Vì vậy, để “đường phố” là sân khấu an toàn và vui vẻ, theo mình, tốt nhất là bạn cứ chủ động liên hệ với ban quản lý khu vực hoặc Sở VH-TT&DL địa phương trước khi biểu diễn.
Một cú điện thoại hay email hỏi rõ ràng sẽ giúp chúng ta tránh được những phiền phức không đáng có, lại còn thể hiện sự chuyên nghiệp của một nghệ sĩ nữa chứ!
Hỏi: Vấn đề bản quyền âm nhạc và tác phẩm tự sáng tác của nghệ sĩ đường phố được bảo vệ như thế nào?
Đáp: Đây cũng là một vấn đề cực kỳ quan trọng mà mình thấy nhiều nghệ sĩ đường phố còn khá lúng túng. Bạn biết không, việc bảo vệ bản quyền không chỉ là trách nhiệm mà còn là quyền lợi chính đáng của mỗi người nghệ sĩ đó.
Theo Luật Sở hữu trí tuệ của Việt Nam (đã sửa đổi năm 2022), các tác phẩm âm nhạc, sân khấu, văn học… đều được pháp luật bảo hộ quyền tác giả ngay khi chúng được sáng tạo và thể hiện dưới một hình thức vật chất nhất định (như bản nhạc viết, bản ghi âm, video…).
Tức là, nếu bạn tự sáng tác ra một bài hát hay một điệu nhảy độc đáo, thì “đứa con tinh thần” đó của bạn sẽ được bảo vệ một cách tự động mà không cần phải đăng ký gì cả.
Tuyệt vời phải không? Tuy nhiên, nếu bạn biểu diễn những ca khúc đã có sẵn, của các tác giả khác, thì lại là một câu chuyện khác nhé. Chúng ta cần phải tôn trọng bản quyền của họ.
Ở Việt Nam, Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam (VCPMC) là đơn vị đại diện duy nhất bảo vệ quyền lợi của các tác giả âm nhạc, và họ có cả các thỏa thuận quốc tế nữa.
Nếu bạn biểu diễn các tác phẩm này để thu phí (dù là tiền tips hay bán vé), về lý thuyết là cần xin phép và trả tiền bản quyền đó. Mình nghĩ, để tránh rắc rối và xây dựng hình ảnh đẹp, các bạn nghệ sĩ nên ưu tiên biểu diễn tác phẩm của chính mình hoặc những tác phẩm đã được phép sử dụng công khai, hoặc tìm hiểu kỹ về việc xin phép sử dụng nhạc từ VCPMC.
Việc này không chỉ giúp bạn tránh vi phạm pháp luật mà còn thể hiện sự tôn trọng đối với cộng đồng sáng tạo nữa.
Hỏi: Làm sao để nghệ sĩ đường phố vừa sáng tạo tự do, vừa giữ gìn nét đẹp văn hóa và tránh những tranh cãi không đáng có?
Đáp: Câu hỏi này thực sự chạm đến một khía cạnh rất sâu sắc của nghệ thuật đường phố: sự cân bằng giữa tự do sáng tạo và trách nhiệm cộng đồng. Mình nghĩ, để nghệ thuật đường phố thực sự thăng hoa và được công chúng đón nhận, các nghệ sĩ cần hiểu rõ và tôn trọng “thuần phong mỹ tục” của Việt Nam.
Nghĩa là, nội dung biểu diễn, trang phục, ngôn ngữ hay các động tác của chúng ta không nên đi ngược lại với những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc, không gây phản cảm hay ảnh hưởng tiêu cực đến đạo đức, sức khỏe cộng đồng.
Gần đây, mình thấy Thành phố Hồ Chí Minh còn ra công văn yêu cầu chấn chỉnh các hoạt động âm nhạc có biểu hiện “lệch chuẩn văn hóa”, thậm chí cân nhắc không mời những nghệ sĩ có hành vi, lời nói, biểu diễn trái với thuần phong mỹ tục tham gia các chương trình, lễ hội của thành phố.
Điều này cho thấy các cơ quan quản lý đang rất quan tâm đến việc xây dựng một môi trường văn hóa lành mạnh. Với tư cách là một người đã gắn bó với nghệ thuật và cộng đồng, mình có vài lời khuyên chân thành:Hãy luôn lắng nghe phản hồi từ khán giả.
Nếu thấy ai đó không thoải mái, hãy điều chỉnh ngay. Chọn lựa địa điểm biểu diễn phù hợp. Một buổi nhạc rock sôi động có thể tuyệt vời ở một khu vực năng động, nhưng lại không hợp ở gần bệnh viện hay khu dân cư cần sự yên tĩnh, đúng không?
Nội dung sáng tạo nên hướng đến sự tích cực, truyền cảm hứng. Mình tin rằng nghệ thuật đẹp nhất là khi nó chạm đến trái tim người xem một cách chân thành và nhân văn.
Luôn giữ thái độ thân thiện, cởi mở với cả khán giả và lực lượng chức năng. Một nụ cười và lời giải thích rõ ràng luôn tốt hơn mọi lời đôi co. Khi chúng ta làm được những điều này, nghệ thuật đường phố không chỉ là nơi thể hiện cá tính mà còn là cầu nối văn hóa, mang lại niềm vui và sự tự hào cho tất cả mọi người.
Và khi được công chúng yêu mến, tin tưởng, thì cơ hội để nghệ sĩ đường phố phát triển, thậm chí là có thêm những nguồn thu nhập ổn định từ sự ủng hộ của mọi người, sẽ tự nhiên đến thôi!






